Nỗi sợ vô hình mà nhiều người quen né tránh
Có một nỗi sợ không ai nói ra, nhưng rất nhiều doanh nhân, bác sĩ, người làm nghề dịch vụ đều hiểu. Đó là nỗi sợ làm chưa đủ tốt. Sợ mình thiếu năng lực. Sợ mình chưa xứng đáng với niềm tin người khác đặt vào. Nỗi sợ ấy khiến người ta phòng thủ, chọn cách an toàn, làm vừa đủ, tránh rủi ro.
Với Yến, nỗi sợ đó đến từ rất sớm. Một ca điều trị thời mới vào nghề, không phải thất bại lớn, nhưng để lại cảm giác day dứt. Bệnh nhân không gặp biến chứng nghiêm trọng, nhưng kết quả không trọn vẹn như kỳ vọng. Cú trả giá ấy không ai trách, nhưng chính chị thì không quên được. Từ đó, chị trở nên khắt khe với bản thân hơn mức cần thiết.
Nhiều người trong chúng ta cũng vậy. Sau một lần vấp, ta dựng lên hàng rào phòng thủ. Làm ít lại để ít sai. Không dấn thêm để không đau. Và gọi đó là “thực tế”.
Biến cố 1: Một khoảnh khắc rất cụ thể
Một buổi tối muộn trong phòng khám, sau khi bệnh nhân cuối cùng rời đi, Yến ngồi lại một mình. Ghế điều trị vẫn còn mùi thuốc sát trùng. Đèn phòng chưa tắt. Chị mở lại hồ sơ ca bệnh ban sáng, nhìn vào từng chỉ định, từng quyết định mình đã đưa ra.
Không có ai ép chị phải làm vậy. Nhưng có một cảm giác rất rõ ràng: nếu hôm nay mình dừng lại ở mức “tạm ổn”, thì ngày mai mình sẽ quen với sự tạm ổn đó.
Cảm giác ngượng ngùng lớn nhất không phải trước bệnh nhân, mà trước chính mình.
Nguyên lý hiện ra rất rõ: Nghề nào gắn với con người thì không cho phép làm cho xong; chỉ có làm cho đúng.
Con người không thay đổi nhờ mong muốn, họ thay đổi nhờ hành động có kỷ luật và trách nhiệm đến cùng.
Quyết định không quay lại vùng an toàn
Yến có thể chọn cách dễ hơn. Làm tốt trong phạm vi mình đã quen. Dựa vào kinh nghiệm cũ. Dừng lại ở những gì đủ dùng. Nhưng chị không chọn vậy. Chị chọn học tiếp. Không phải học để có chứng chỉ, mà học để trả lời những câu hỏi khó hơn.
Hàn Quốc, Thổ Nhĩ Kỳ, Pháp, Thụy Sĩ, Ý. Mỗi chuyến đi không phải là hành trình du lịch tri thức, mà là quá trình tự đặt mình vào môi trường khắt khe hơn. Ở đó, không ai quan tâm chị là ai. Chỉ có tiêu chuẩn và kết quả.
Đó là lựa chọn của người không muốn quay lại vùng an toàn.
Biến cố 2: Cầm vô lăng khi chưa thật sự tự tin
Có một khoảnh khắc khác, sau nhiều năm, khi Yến bắt đầu thực hiện những ca Implant toàn hàm phức tạp. Bệnh nhân lớn tuổi, tiêu xương nặng, bệnh nền nhiều. Phòng mổ yên lặng đến mức nghe rõ tiếng máy.
Cảm giác lúc đó giống như cầm vô lăng trên con đường quen mà vẫn biết chỉ cần một sai lệch nhỏ là trả giá rất lớn. Không có chỗ cho sự mơ hồ. Không có chỗ cho may rủi.
Chị nhận ra một nguyên lý khác: Năng lực thật sự chỉ xuất hiện khi ta dám chịu trách nhiệm cho quyết định của mình.
Con người không thay đổi nhờ mong muốn, họ thay đổi nhờ hành động có kỷ luật và trách nhiệm đến cùng.
Chiêm nghiệm: Năng lực luôn đến sau hành động
Rất nhiều người chờ đến khi “đủ giỏi” mới bắt đầu. Yến thì ngược lại. Chị bắt đầu, rồi buộc mình phải giỏi hơn. Trải nghiệm mới phá vỡ niềm tin cũ rằng “mình chỉ đến đây là hết khả năng”.
Kỷ luật không làm con người cứng nhắc. Kỷ luật làm con người tự do hơn trong lựa chọn. Trách nhiệm không làm cuộc sống nặng nề hơn. Trách nhiệm giúp ta đứng thẳng trước chính mình.
Có những định luật không cần phải tranh luận. Không có tay nghề cao nếu không chấp nhận áp lực cao. Không có sự trưởng thành thật nếu không dám nhìn thẳng vào thiếu sót của mình.
Con người không thay đổi nhờ mong muốn, họ thay đổi nhờ hành động có kỷ luật và trách nhiệm đến cùng.
Hành động nhỏ nhưng nhất quán
Lê Thị Yến không xây dựng sự nghiệp bằng những bước nhảy vọt. Chị đi bằng những bước nhỏ, đều, và không quay đầu. Mỗi ngày tốt hơn một chút. Mỗi quyết định rõ ràng hơn một chút. Mỗi tiêu chuẩn cao hơn hôm qua.
Sự thay đổi bền vững không cần ồn ào. Nó cần sự nhất quán.
Và đôi khi, chỉ cần bạn dừng lại việc chờ đủ điều kiện, và bắt đầu làm điều đúng, ngay hôm nay.
Quý khách điền thông tin bên dưới chúng tôi sẽ liên hệ trong thời gian sớm nhất