Hồng Xiêm là một người đồng hành cùng doanh nhân, đặc biệt là những người phụ nữ đang gánh tài chính và trách nhiệm.
Nhưng điểm xuất phát của cô thì rất đời. Đời đến mức nếu kể ra, nhiều người sẽ thấy quen hơn là thấy “truyền cảm hứng”.
Nỗi sợ vô hình mà rất nhiều doanh nhân đang mang
Có một nỗi sợ không ghi tên, nhưng lại điều khiển rất nhiều quyết định của người làm kinh doanh. Đó là nỗi sợ nếu mình dừng lại, mọi thứ sẽ sụp. Nếu mình yếu đi, sẽ không còn ai giữ. Nếu mình không gánh, sẽ không ai gánh thay.
Hồng Xiêm mang nỗi sợ đó từ rất sớm. Tuổi thơ thiếu an toàn dạy cô một bài học âm thầm: đừng chờ ai, hãy tự lo. Và bài học ấy trở thành một niềm tin sống còn: mạnh mẽ nghĩa là không cần ai, ổn nghĩa là chịu được, thành công nghĩa là kiếm được tiền và không được phép yếu.
Rất nhiều doanh nhân ngoài kia cũng đang sống như vậy. Họ chịu được áp lực cao, làm việc không ngơi tay, đứng dậy nhanh sau biến cố. Xã hội khen họ mạnh. Nhưng bên trong, họ không dám dừng. Không dám yếu. Không dám nhờ. Và không dám nhìn thẳng vào câu hỏi: mình đang sống, hay chỉ đang tồn tại cho tròn vai?
Biến cố thứ nhất: Khi gồng trở thành thói quen nguy hiểm
Có một giai đoạn trong hôn nhân, Hồng Xiêm tin rằng chỉ cần cố thêm một chút, nhịn thêm một chút, hy sinh thêm một chút thì mọi thứ sẽ ổn. Cô tin rằng nếu mình đủ tốt, đủ gánh, đủ chịu, thì hạnh phúc sẽ ở lại.
Nhưng đời sống không vận hành bằng sự hy sinh một chiều. Có những đêm rất cụ thể, trong một căn nhà rất quen, cô ngồi một mình, mệt đến mức không còn đủ sức để khóc. Không phải vì thiếu tiền. Mà vì thiếu một nơi để được là chính mình.
Cảm giác lúc đó không bi kịch, mà rất ngượng. Ngượng vì mình mạnh quá lâu. Ngượng vì không biết mở miệng nhờ ai. Ngượng vì nhận ra mình đang gồng để giữ hạnh phúc, nhưng chính sự gồng ấy đang làm hạnh phúc chết dần.
Nguyên lý rút ra từ biến cố này rất ngắn: bất cứ thứ gì phải gồng để giữ, đều không thể nuôi sống bạn lâu dài.
Quyết định ở giữa lằn ranh an toàn và thay đổi
Sau những đổ vỡ, bản năng cũ của Hồng Xiêm là đứng dậy nhanh hơn, cứng hơn, tự lập hơn. Quay lại vùng an toàn quen thuộc: làm việc nhiều hơn, kiếm tiền nhiều hơn, kiểm soát tốt hơn.
Nhưng lần này, cô chọn một quyết định khác. Không phải vì cô đã hết sợ, mà vì cô nhận ra nếu tiếp tục như cũ, cô sẽ còn mất nhiều hơn. Quyết định đó là dừng lại để nhìn thẳng vào bên trong. Không chạy. Không lấp. Không gồng thêm.
Biến cố thứ hai: Khi kinh doanh kéo con người lệch trục
Hồng Xiêm lớn lên ở chợ, nên kinh doanh đến với cô rất tự nhiên. Cô hiểu dòng tiền, hiểu người mua, hiểu sự tử tế trong buôn bán. Có thời điểm, lợi nhuận khoảng ba trăm triệu mỗi tháng với một đội ngũ nhỏ. Đất, nhà, con cái đều lo được.
Nhìn bên ngoài, đó là thành công. Người ta gọi cô là nữ tướng. Nhưng bên trong, động cơ vận hành mọi thứ không phải là tầm nhìn, mà là nỗi sợ thiếu. Sợ thiếu tiền. Sợ không an toàn. Sợ nếu mình chậm lại, tất cả sẽ đổ.
Có những buổi tối, sau khi kiểm tra doanh thu, đầu óc cô vẫn căng như dây đàn. Cô chạy rất nhanh, nhưng không biết mình đang chạy về đâu. Và câu hỏi xuất hiện, rất rõ, rất khó né: mình có tiền, nhưng mình có đang sống không?
Nguyên lý của biến cố này là: khi bạn lệch trục, càng chạy nhanh, bạn càng dễ lạc đường.
Năng lực luôn đến sau hành động, không bao giờ đi trước
Có một sự thật mà rất nhiều doanh nhân không thích nghe: bạn không cần đủ tỉnh rồi mới thay đổi, bạn cần thay đổi để trở nên tỉnh hơn. Hồng Xiêm không học để khoe kiến thức. Cô học vì nếu không quay vào trong, cô sẽ tự hủy mình thêm một lần nữa.
Khi chậm lại, cô nhận ra rất nhiều hành vi hiện tại được điều khiển bởi những niềm tin cũ. Niềm tin rằng mình phải gánh. Niềm tin rằng mình không được yếu. Niềm tin rằng dừng lại là nguy hiểm. Trải nghiệm mới giúp cô phá những niềm tin đó, không phải bằng lý thuyết, mà bằng việc sống khác đi từng chút.
Một câu đóng đinh mà cô giữ cho mình là: bạn không thay đổi vì bạn hiểu, bạn hiểu vì bạn đã dám thay đổi.
Nếu bạn đang đọc đến đây, có thể câu chuyện này đang nói về bạn
Bạn hãy tự hỏi mình một câu rất thẳng: nếu hôm nay bạn dừng lại một nhịp, điều gì trong bạn đang sợ nhất?
Sợ doanh thu chậm lại.
Sợ người khác không còn cần mình.
Sợ gia đình không ổn nếu mình buông tay.
Sợ đối diện với khoảng trống khi không còn công việc để bám.
Rất nhiều doanh nhân không thiếu kỹ năng, không thiếu nỗ lực, không thiếu kỷ luật. Thứ họ thiếu là sự tỉnh để đặt lại trục sống. Vì khi bạn mệt, bạn ra quyết định sai. Khi bạn rối, bạn dùng công việc để che cảm xúc. Và khi bạn sợ, bạn kiểm soát nhiều hơn mức cần thiết.
Thành công trong bình an là một lựa chọn, không phải may mắn
Hồng Xiêm từng rất tự hào về bản năng sinh tồn của mình. Nó giúp cô đi qua nhiều giai đoạn khó. Nhưng hôm nay, cô chọn sống khác. Chọn chậm lại để không đánh mất mình. Chọn thành công mà không phải đánh đổi nội tâm và gia đình.
Cô không dạy ai phải sống thế nào. Cô chỉ nhắc một điều rất thật: hành động nhỏ nhưng đúng, lặp lại đủ lâu, sẽ đưa bạn về đúng trục. Không cần cú nhảy lớn. Không cần màn lột xác ồn ào. Chỉ cần một quyết định tỉnh táo, ngay khi bạn nhận ra mình đang gồng quá mức.
Nếu bạn là doanh nhân đang đọc bài này và thấy mình đâu đó trong câu chuyện của Hồng Xiêm, hãy nhớ: bạn không yếu vì bạn muốn dừng. Bạn chỉ đang đủ trưởng thành để không tiếp tục chạy sai hướng.
Và nếu bạn cần một góc nhìn vững vàng hơn về kinh doanh, nội tâm và sự thay đổi bền vững, bạn có thể tìm đến Phạm Thành Long – người đã đồng hành và soi chiếu cho rất nhiều doanh nhân trên hành trình sống đúng trục, trước khi nói đến thành công.
Quý khách điền thông tin bên dưới chúng tôi sẽ liên hệ trong thời gian sớm nhất