Có những câu chuyện, khi nghe qua, người ta gật đầu vì thấy quen. Nhưng có những câu chuyện khác, khi đọc đến giữa chừng, người ta buộc phải dừng lại. Không phải vì hay. Mà vì thấy chính mình ở trong đó.
Câu chuyện này là như vậy.
Nhân vật chính tên là Nguyễn Thị Thiên Thảo. Vai trò hiện tại: người xây dựng và phát triển các mô hình F&B theo hướng bài bản và bền vững. Nhưng xuất phát điểm của Thảo thì rất đời thường. Đời đến mức, nếu gặp ngoài chợ, bạn sẽ không nghĩ đây là người sau này vận hành được cả một hệ thống.
Ngày đầu, Thảo chỉ có một căn bếp thuê chật hẹp. Một xe đẩy gà rán đặt vỉa hè. Và một sự lúng túng rất thật của người chưa từng làm kinh doanh: không biết tính giá sao cho đủ sống, không biết khách có quay lại hay không, càng không biết ngày mai sẽ thế nào. Có lúc buồn cười. Có lúc xấu hổ. Có lúc chỉ muốn đóng cửa cho xong.
Nhưng phía sau sự lúng túng đó là một vết thương cũ. Một thất bại từng khiến Thảo trở nên phòng thủ, dè chừng với mọi quyết định lớn. Sợ mất tiền. Sợ sai thêm lần nữa. Sợ bị đánh giá. Và sâu hơn hết, sợ mình không đủ giỏi để đi xa.
Giá trị cốt lõi của Thảo không phải là danh tiếng. Mà là gia đình, trách nhiệm và kỷ luật. Chính những thứ đó giữ Thảo đứng lại, không bỏ cuộc, dù nhiều lúc rất muốn.
Và thông điệp trung tâm của câu chuyện này là một điều tưởng như ai cũng biết, nhưng rất ít người sống được với nó: cuộc đời chỉ thay đổi khi bạn dám bước ra khỏi vùng an toàn và trả giá cho sự trưởng thành của chính mình.
Doanh nhân, đặc biệt là những người bắt đầu từ nhỏ, thường không sợ việc nặng. Họ sợ một thứ khác. Thứ không nhìn thấy được.
Đó là nỗi sợ làm sai và phải trả giá. Nỗi sợ rằng nếu mình thử thêm một lần nữa mà vẫn thất bại, thì không còn đường lui. Nỗi sợ này không làm bạn hoảng loạn. Nó chỉ khiến bạn trì hoãn. Hết ngày này sang ngày khác.
Thảo cũng vậy. Sau những lần đóng cửa quán, sau những khoản tiền mất đi không kịp hiểu vì sao, Thảo trở nên cẩn trọng đến mức… đứng yên. Làm cho qua ngày. Bán đủ sống. Không dám nghĩ lớn. Không dám mở rộng. Và tự thuyết phục mình rằng như thế là an toàn.
Rất nhiều người đọc đến đây sẽ thấy quen. Vì đó là trạng thái phổ biến của những người kinh doanh nhỏ: không nghèo, nhưng không thoát. Không khổ, nhưng không tiến.
Biến cố thứ nhất: một buổi tối rất cụ thể
Có một buổi tối, trong căn bếp thuê đó, Thảo đứng nhìn nồi dầu sôi mà tay run lên. Không phải vì nóng. Mà vì nhận ra mình đang lặp lại một vòng tròn cũ.
Khách thưa. Nhân viên nghỉ đột xuất. Nguyên liệu dư mà không biết xử lý. Tiền thuê mặt bằng sắp đến hạn. Và cảm giác ngượng khi phải gọi điện mượn thêm tiền người thân.
Chính trong khoảnh khắc rất đời đó, Thảo hiểu ra một nguyên lý đầu tiên: bạn không thể xây tương lai bằng cách né tránh hiện tại. Mọi thứ bạn không dám nhìn thẳng, sẽ quay lại đòi bạn trả giá gấp đôi.
Sau buổi tối đó, Thảo không có phép màu. Không có ai đến cứu. Chỉ có một quyết định rất rõ: nếu đã phải trả giá, thì trả để lớn lên, chứ không phải để lặp lại.
Thảo bắt đầu học. Học một cách nghiêm túc. Không học để biết, mà học để làm. Học về quy trình. Học về vận hành. Học cách ghi chép, đo lường, chuẩn hóa. Học cách nhìn quán ăn như một hệ thống, chứ không phải một nỗ lực cá nhân.
Quyết định này không làm cuộc sống dễ hơn ngay. Nhưng nó làm mọi thứ rõ ràng hơn.
Có một thời điểm, Thảo đứng trước lựa chọn mở rộng mô hình. Không phải mở thêm cho vui, mà là xây dựng một hệ thống nhượng quyền. Điều đó đồng nghĩa với việc phải chịu trách nhiệm cho kết quả của người khác.
Cảm giác giống như lần đầu cầm vô lăng trên cao tốc. Tay lái cứng. Tim đập nhanh. Chỉ cần một sai sót là trả giá lớn.
Nhưng chính lúc đó, một nguyên lý thứ hai xuất hiện rất rõ: bạn không thể học lái xe bằng cách ngồi ghế sau và phân tích. Năng lực chỉ đến sau hành động, không đến trước.
Từ một xe đẩy vỉa hè, Thảo từng bước xây dựng hệ thống Gà Rán Street Food. Không nhanh. Không hào nhoáng. Nhưng có cấu trúc. Có kỷ luật. Có sự điều chỉnh liên tục từ thực tế.
Rất nhiều niềm tin sai không biến mất vì bạn nghĩ khác. Chúng chỉ biến mất khi bạn sống khác.
Thảo từng tin rằng mình không hợp với quy mô lớn. Từng tin rằng F&B là nghề “ăn may”. Từng tin rằng không có nền tảng thì không đi xa được. Nhưng mỗi trải nghiệm mới, mỗi lần hệ thống vận hành trơn tru hơn, mỗi đối tác thành công hơn, đều bào mòn những niềm tin cũ đó.
Một lần nữa, thông điệp trung tâm lặp lại theo cách khác: bạn không cần tự tin rồi mới hành động. Bạn chỉ cần hành động đủ lâu để sự tự tin xuất hiện.
Tôi muốn hỏi bạn một câu rất thẳng: điều gì trong cuộc sống kinh doanh hiện tại của bạn, bạn biết rõ là không ổn, nhưng vẫn đang né tránh?
Có thể là một mặt bằng bỏ trống nhưng bạn không dám khai thác. Có thể là một quán đang lỗ nhưng bạn không dám nhìn thẳng vào số liệu. Có thể là một mô hình đã cũ nhưng bạn sợ thay đổi. Hoặc là chính bạn, đã lâu rồi không học thêm điều gì mới, nhưng vẫn mong kết quả khác đi.
Không ai thay đổi cuộc đời mình bằng cách hy vọng.
Thảo không thay đổi cuộc đời mình trong một đêm. Nhưng Thảo thay đổi bằng những hành động nhỏ, lặp lại mỗi ngày, trong nhiều năm.
Đó là cách duy nhất.
Nếu có một điều tôi muốn bạn mang theo sau bài viết này, thì đó là: đừng đợi đủ giỏi mới làm. Hãy làm để trở nên đủ giỏi.
Cuộc đời không thưởng cho người suy nghĩ nhiều nhất. Cuộc đời thưởng cho người dám bước lên và chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình.
Quý khách điền thông tin bên dưới chúng tôi sẽ liên hệ trong thời gian sớm nhất