Thông điệp trung tâm của câu chuyện này rất giản dị nhưng không dễ nuốt: đời người chỉ đổi khi bạn dám hành động, ngay cả khi chưa sẵn sàng. Tôi sẽ nhắc lại điều đó nhiều lần, vì hầu hết chúng ta đều biết, nhưng rất ít người sống đúng với nó.
Điểm xuất phát đời thường và một sự thật khó chịu
Kiên không sang Lào để “khởi nghiệp”. Anh sang đó để sống. Để phụ giúp gia đình. Để kiếm tiền. Không có chiến lược. Không có vốn. Không có mối quan hệ. Chỉ có một lựa chọn: đi bán hàng rong.
Cái “buồn cười” ở đây là gì? Là một chàng trai trẻ, lạ nước lạ cái, gõ từng cánh cửa, bị từ chối liên tục, nhưng vẫn quay đầu xe chạy tiếp. Không ai vỗ tay. Không ai công nhận. Chỉ có mồ hôi và sự ngượng ngùng.
Nhưng chính điểm xuất phát đó chứng minh một điều: ai cũng có thể thay đổi nếu họ chấp nhận bắt đầu ở vị trí thấp hơn cái tôi của mình.
Nỗi sợ vô hình mà rất nhiều doanh nhân đang mang
Nỗi sợ của Kiên không phải là nghèo. Mà là sợ thất bại thêm lần nữa. Sợ bị coi thường. Sợ mất uy tín. Sợ làm sai.
Đây cũng là nỗi sợ phổ biến của rất nhiều doanh nhân: đã từng vấp ngã nên trở nên phòng thủ. Không dám mở rộng. Không dám mạo hiểm. Không dám quyết.
Chúng ta gọi nó là “cẩn trọng”, nhưng thực chất, nhiều khi đó là sự trì hoãn được ngụy trang bằng lý trí. Và cái giá phải trả là đứng yên.
Biến cố thứ nhất: đi thu nợ từng đồng
Giai đoạn doanh nghiệp bắt đầu lớn, Kiên buộc phải bán chịu. Và rồi chuyện quen thuộc xảy ra: bị chiếm dụng vốn. Có người trốn. Có người lảng tránh. Có người im lặng.
Có thời điểm, số nợ lên tới hàng chục tỷ. Anh một mình chạy xe máy khắp các ngõ ngách ở Viêng Chăn để thu nợ. Cảm giác lúc đó không phải là tức giận. Mà là nhục. Là bất tiện. Là tự hỏi: “Mình sai ở đâu?”
Có ngày, cả ngày chỉ thu được vài trăm nghìn. Nhưng anh vẫn đi.
Nguyên lý rút ra rất rõ: tiền có thể mất, nhưng nếu bạn còn giữ được uy tín và sự bền bỉ, bạn vẫn còn đường quay lại.
Khi con người chọn quyết định thay vì vùng an toàn
Sau biến cố đó, Kiên có thể thu nhỏ lại. Bán ít đi. An toàn hơn. Nhưng anh không làm vậy.
Anh chọn quyết định. Quyết định nhìn thẳng vào bài học. Quyết định xây lại hệ thống. Quyết định kiểm soát dòng tiền. Quyết định làm lớn hơn, nhưng kỷ luật hơn.
Đời người không rẽ hướng ở lúc thuận lợi. Đời người rẽ hướng ở lúc bạn dám chọn khác đi, khi mọi thứ đều khuyên bạn quay về an toàn.
Biến cố thứ hai: cầm vô lăng của chính mình
Có một giai đoạn, Kiên nhận ra mình không thể mãi là người “đi giao hàng”. Anh phải là người cầm vô lăng.
Anh đầu tư kho bãi. Mở showroom. Xây dựng hệ thống phân phối. Mỗi quyết định đều đi kèm rủi ro thật. Tiền thật. Trách nhiệm thật.
Cảm giác khi ký những hợp đồng lớn không phải là phấn khích. Mà là nặng vai. Nhưng anh ký.
Nguyên lý thứ hai rất lạnh lùng: nếu bạn không cầm vô lăng, bạn sẽ luôn ngồi ghế sau trong chính cuộc đời mình.
Năng lực luôn đến sau hành động
Rất nhiều người nói: “Khi nào tôi giỏi hơn, tôi sẽ làm.” Kiên thì làm ngược lại. Anh làm, rồi mới giỏi.
Không có trải nghiệm mới, bạn không thể phá niềm tin cũ. Không có hành động mới, bạn không thể có con người mới.
Năng lực không phải là điều kiện để bắt đầu. Năng lực là kết quả của việc bạn đã bắt đầu đủ lâu.
Gia đình của Kiên – vợ và ba đứa con – không chỉ là điểm tựa cảm xúc. Đó là lời nhắc mỗi ngày rằng: không được phép gục. Không được phép quay đầu.
Hành động nhỏ, nhưng nhất quán
Nguyễn Đình Kiên không thay đổi đời mình trong một đêm. Anh thay đổi nó bằng những bước nhỏ, lặp đi lặp lại, trong nhiều năm.
Không màu mè. Không khẩu hiệu. Chỉ có quyết định và kỷ luật.
Và đây là hai câu cuối tôi muốn bạn mang theo:
Đừng chờ hết sợ mới làm. Hãy làm đủ lâu để nỗi sợ không còn quyền quyết định.
Cuộc đời luôn trả công cho người đi tiếp, không phải người nghĩ nhiều.
Quý khách điền thông tin bên dưới chúng tôi sẽ liên hệ trong thời gian sớm nhất