NGUYỄN THỊ DUYÊN VÀ MỘT SỰ THẬT KHÔNG DỄ NGHE: TỰ LẬP KHÔNG PHẢI TÍNH CÁCH, MÀ LÀ LỰA CHỌN LẶP LẠI MỖI NGÀY

Nguyễn Thị Duyên không phải kiểu người được cuộc đời ưu ái sẵn. Không nhà giàu, không mối quan hệ, không điểm tựa. Cái cô có là một câu nói ngắn của bố ngày tiễn con đi học: “Học xong con tự đi tìm việc làm nhé.” Nghe bình thường. Nhưng nó là một kiểu trao quyền. Và từ đó, một đời sống khác bắt đầu.

Cốt lõi câu chuyện của Duyên không nằm ở việc cô “giỏi hơn ai”. Nó nằm ở một lựa chọn tỉnh táo: nếu muốn đổi số phận, phải tự viết câu trả lời, chứ không ngồi đợi đề bài đổi.

Tuổi thơ vùng quê nghèo và cái gốc của ý chí tự lập

Duyên lớn lên trong gia đình năm chị em ở một vùng quê nghèo. Tuổi thơ gắn với mùa vụ, với những bữa cơm giản dị, với nỗi lo thường trực của bố mẹ về tương lai của con cái. Nhà nghèo thì thường có một kiểu nghèo không ồn ào, nhưng dai dẳng. Nó nằm trong cách người lớn thở dài, trong những lần cân nhắc từng đồng, trong sự hy sinh thầm lặng mà con cái chỉ hiểu hết khi lớn lên.

NGUYỄN THỊ DUYÊN VÀ MỘT SỰ THẬT KHÔNG DỄ NGHE: TỰ LẬP KHÔNG PHẢI TÍNH CÁCH, MÀ LÀ LỰA CHỌN LẶP LẠI MỖI NGÀY

Bố mẹ không thể cho cô một con đường bằng phẳng. Họ chỉ có thể cho con chữ, và một niềm tin: con tự bước được.

Câu nói “học xong con tự đi tìm việc làm nhé” không phải là áp lực. Nó là một sự thật. Và đôi khi, sự thật mới là thứ giúp một người trưởng thành. Khi không có sẵn chỗ dựa, người ta bắt đầu biết đứng thẳng.

Những năm tháng sinh viên: dậy từ 4 giờ sáng để hiểu giá trị lao động

Lên Hà Nội, Duyên không cho phép mình sống dựa dẫm. Ngoài giờ học, cô làm gia sư, bán bánh mì buổi sáng, phát tờ rơi cho các trung tâm tiếng Anh. Có những ngày dậy từ bốn giờ sáng, đạp xe trong lạnh mùa đông để bán cho kịp trước giờ lên giảng đường. Có những buổi trưa nắng gắt, tay cầm xấp tờ rơi đi hết con phố này sang con phố khác, mồ hôi ướt lưng áo.

Những công việc đó không chỉ để kiếm tiền. Nó dạy một bài học thô ráp nhưng rất cần: tiền không tự đến vì mình “cố gắng”. Tiền đến khi mình tạo ra giá trị và có cách đưa giá trị đó đến đúng người.

Từ trải nghiệm này, Duyên hiểu một điều khiến nhiều người khó chịu: chăm chỉ là điều kiện cần, nhưng chưa bao giờ là điều kiện đủ. Nếu chỉ chăm chỉ mà thiếu tư duy, thiếu sự nhanh nhạy, thiếu sự khéo léo trong cách tạo cơ hội, cuộc đời sẽ chỉ đủ sống, chứ hiếm khi đủ “bật”.

Và có lẽ chính lúc đó, khát khao làm giàu trong cô không còn là mơ mơ hồ hồ. Nó trở thành một mục tiêu nghiêm túc.

Chữ “Dám” bắt đầu từ một vụ na bị ép giá

Năm thứ ba đại học, Duyên gặp một chuyện rất đời, rất quen với nhiều gia đình quê. Quảng Ninh năm đó mưa bão liên miên. Gia đình trông cả năm vào vụ na. Nhưng mưa bão khiến thương lái ép giá xuống thấp. Công sức bố mẹ đứng trước nguy cơ đổ sông đổ biển.

Chị gái gọi điện: “Duyên ơi, bán na đi em.”

Trong đầu cô lúc đó là cả đống rào cản. Ai sẽ mua? Mình là sinh viên, không kinh nghiệm, không mối quan hệ, không vốn. Nhưng thay vì tiếp tục sợ, cô chọn thử.

Duyên nhờ cô giáo dạy môn marketing mua giúp ít na. Cô giáo không chỉ mua, mà hướng dẫn rất cụ thể: ghi rõ thông tin, giá cả, chụp hình rõ ràng. Duyên tưởng thế là xong.

Nhưng rồi cô giáo đăng bài lên Facebook cá nhân với một câu chân thành: mua na ủng hộ để em ấy có tiền đi học. Và điều xảy ra tiếp theo giống như một cánh cửa mở ra đúng lúc. Từ 100 kg na ban đầu, đơn tăng liên tục. Cả vụ đó, Duyên bán được hơn một tấn na.

Có những bài học không đến từ trường lớp, mà đến từ một vụ mùa bị ép giá như thế. Duyên nhận ra sức mạnh của thương hiệu cá nhân không nằm ở việc “đánh bóng”. Nó nằm ở câu chuyện thật và sự tử tế thật. Khi người ta tin bạn, một câu nói của bạn có thể giúp một gia đình vượt qua một mùa khó.

Từ đây, cô bắt đầu nhìn kinh doanh theo một nghĩa khác: kinh doanh không chỉ là bán hàng. Kinh doanh là bán niềm tin, bán giá trị, và bán sự tử tế có thể kiểm chứng.

Đi làm thuê, vấp giới hạn, rồi bắt đầu từ những đơn hàng ít ỏi

Ra trường, Duyên đi làm thuê như nhiều người trẻ khác. Và cũng như nhiều người, cô sớm gặp cảm giác bế tắc: thu nhập không tương xứng với nỗ lực. Cái “đúng quy trình” đôi khi không đưa người ta đến nơi họ muốn. Nó chỉ giúp người ta an toàn, và sống vừa đủ.

Duyên bắt đầu tập tành kinh doanh nhỏ, bán hàng online. Những ngày đầu không dễ. Có lúc đăng bài cả tuần không ai hỏi. Có lúc chốt được một đơn mà vui như trúng thưởng. Đó là kiểu vui rất thật của người tự làm, tự đứng bằng đôi chân mình.

Rồi cô gắn bó gần sáu năm với mô hình kinh doanh đội nhóm. Môi trường này cho cô một tốc độ trưởng thành nhanh. Cô học cách giao tiếp, cách lắng nghe, cách dẫn dắt. Và quan trọng nhất, học cách tin vào chính mình khi chưa ai tin.

Cô hiểu sâu sắc một quy luật: thu nhập của một người tăng lên khi họ liên tục trao giá trị và giúp được nhiều người khác cùng phát triển. Không có gì “màu nhiệm” ở đây. Chỉ là quy luật của sự nhân rộng.

Làm việc bằng tình yêu và cái “giàu” không đo bằng tiền

Có một đoạn trong câu chuyện của Duyên khiến người ta dừng lại. Cô nói mình hạnh phúc khi giúp ai đó tháo gỡ được một vấn đề. Cô thấy mình “giàu hơn” mỗi lần nói chuyện với một người xa lạ và thấy họ cười, thấy họ đổi cách dùng từ, đổi cách nhìn cuộc sống.

Cô kể về một chị khách hàng ban đầu toàn than phiền và mệt mỏi. Sau vài tháng đồng hành, chị nhắn rằng bắt đầu dậy sớm tập thể dục, đọc sách, nghiêm túc nghĩ về tương lai.

Những khoảnh khắc này không phải để “kể cho hay”. Nó nhắc một điều rất thực: giá trị lớn nhất của kinh doanh không chỉ nằm ở tiền, mà nằm ở sự chuyển hóa con người. Khi một người đổi được thói quen, đổi được hệ tư duy, họ đổi được cả đời sống.

Đó là kiểu thành công ít ồn ào, nhưng bền.

Người thầy, môi trường, và kỷ luật thép tạo ra bước nhảy vọt

Duyên nói một điều đáng suy nghĩ: phần lớn chúng ta đang sống dưới năng lực thật của mình. Không phải vì thiếu tài năng, mà vì trì hoãn. Trì hoãn việc quan trọng, rồi bận rộn với những việc cấp bách không tên. Sống như vậy lâu ngày, cuộc đời trôi dạt mà mình lại tưởng “mình cũng cố rồi”.

NGUYỄN THỊ DUYÊN VÀ MỘT SỰ THẬT KHÔNG DỄ NGHE: TỰ LẬP KHÔNG PHẢI TÍNH CÁCH, MÀ LÀ LỰA CHỌN LẶP LẠI MỖI NGÀY

Khi Duyên thay môi trường học tập, thay nhóm bạn, và có người thầy coaching khắt khe, chỉ trong một năm, cô biến đổi mạnh. Cô dám nghĩ lớn hơn. Dám đặt mục tiêu táo bạo hơn. Và dám trả giá.

Ở đây có một khác biệt quan trọng: dám nghĩ lớn không phải để khoe. Dám nghĩ lớn là để buộc mình trưởng thành về năng lực, về kỷ luật, về trách nhiệm. Khi mục tiêu lớn, bạn không còn được phép sống kiểu “tùy hứng”.

Và cái “bứt” mà nhiều người thèm không nằm ở may mắn. Nó nằm ở kỷ luật mới mà bạn chấp nhận.

Sức khỏe chủ động, tri thức và kinh doanh bền vững

Duyên đặc biệt yêu thích chăm sóc sức khỏe chủ động. Cô tin sức khỏe là nền tảng của mọi thành công. Không có sức khỏe, mọi kế hoạch chỉ nằm trên giấy.

Cô đọc sách mỗi ngày, không phải để hơn người, mà để hiểu mình rõ hơn và sống có ý thức hơn. Cô nhìn kinh doanh như một hành trình dài hạn, nơi giá trị phải bền, không phải thắng nhanh.

Điều này nghe đơn giản, nhưng trong một thời đại ai cũng muốn “tăng tốc”, sự kiên nhẫn trở thành một loại bản lĩnh hiếm.

Năm 2026: không phải lời hứa, mà là một cam kết

Duyên gọi 2026 là chương mới. Cô nói mình sẽ tiếp tục ghi thêm những “kỳ tích do chính mình tạo ra”, thực hiện bucket list, kinh doanh mạnh mẽ để có nguồn lực, và sẵn sàng cho đi những kiến thức, kinh nghiệm, trải nghiệm cho cộng đồng.

Nếu đọc kỹ, bạn sẽ thấy thông điệp của cô không phải kiểu cổ vũ “cố lên là được”. Nó là một cấu trúc rất tỉnh táo: muốn sống đời mình muốn, phải có nguồn lực. Muốn có nguồn lực, phải kinh doanh hoặc làm việc một cách tạo giá trị. Muốn tạo giá trị bền, phải học, phải kỷ luật, phải chăm sức khỏe để đi đường dài.

Không có đoạn nào là khẩu hiệu. Chỉ là logic của một người đã sống qua thiếu thốn và hiểu rằng cuộc đời không nợ mình điều gì.

Nguyên lý “đóng đinh”

Thay đổi không đến từ một khoảnh khắc dũng cảm. Nó đến từ những lựa chọn có trách nhiệm, lặp lại mỗi ngày, kể cả khi chẳng ai vỗ tay.

Bạn không cần xuất phát điểm đẹp. Bạn cần một cái đầu tỉnh, một cái lưng thẳng, và sự kiên trì đủ lâu để cơ hội nhận ra bạn.

Câu hỏi soi gương trực diện

Nếu hôm nay mọi thứ vẫn “tạm ổn” nhưng bạn biết rõ mình đang sống dưới khả năng thật, bạn sẽ còn đợi đến khi nào mới bắt đầu nghiêm túc với chính cuộc đời mình?

Kết bài: cuộc sống đầy màu sắc không tự đến, nó được kiến tạo

Nguyễn Thị Duyên đi lên từ một vùng quê nghèo, từ những buổi sáng bán bánh mì, từ một vụ na bị ép giá, từ những tuần đăng bài không ai hỏi, từ những tháng ngày đi làm thuê thấy mình chật chội. Cô không đổi đời bằng một cú hích. Cô đổi đời bằng sự tự lập, chữ “dám” và kỷ luật.

Và có lẽ, điều đáng nhớ nhất không phải là cô đã đi xa đến đâu.

Mà là cô không chờ ai trao cho mình một con đường. Cô tự mở.

Copyright 2026 by nguyenvanphu.vn - All Rights Reserved   |   đất long thành

Liên hệ qua Zalo
0931000008