SỰ THAY ĐỔI KHÔNG ĐẾN TỪ ĐIỀU LỚN LAO, NÓ BẮT ĐẦU TỪ KHOẢNH KHẮC BẠN KHÔNG TRỐN NỮA

Điểm xuất phát không đẹp đẽ nhưng rất thật

Tháng 12/2006, sau khi tốt nghiệp thạc sĩ Marketing tại Anh, tôi rời mẹ và em gái, quay về Việt Nam. Không ai đón ở sân bay. Tôi kéo vali thẳng về số 186 Nguyễn Thị Minh Khai, Quận 3, TP.HCM. Đó là cơ sở duy nhất của một trung tâm Anh ngữ nhỏ tên Cleverlearn, nơi người bạn cũ từ thời lớp 6 vừa khởi nghiệp và cũng là nơi duy nhất lúc đó đề nghị tôi một công việc.

Lúc bước vào sảnh, tôi vẫn là một người không định hướng. Cleverlearn khi ấy là một doanh nghiệp thua lỗ, doanh thu chưa đến 300.000 USD mỗi năm. Không có hào quang. Không có bệ phóng. Chỉ có một lời nói rất đời: “Về đây, cùng tao chiến đấu.”

 

Chính điểm xuất phát này chứng minh một điều mà nhiều doanh nhân hay quên: ai cũng bắt đầu từ chỗ không chắc chắn. Khác biệt nằm ở việc bạn có ở lại đủ lâu để thay đổi hay không.

Nỗi sợ vô hình mà rất nhiều người mang theo

Nỗi sợ lớn nhất của Nguyễn Mạnh Dương khi đó không phải là nghèo.
Nó là nỗi sợ mình không đủ giỏi.
Sợ bị nhìn thấy là đang loay hoay.
Sợ phải thừa nhận rằng mình chưa biết gì.

Rất nhiều doanh nhân ngoài kia cũng vậy. Họ có công ty. Có danh xưng. Nhưng né tránh những tình huống phơi bày năng lực thật. Họ chọn an toàn. Chọn đứng sau. Chọn thuê người nói thay, làm thay, chịu trách nhiệm thay.

Vấn đề là: bạn không thể xây tương lai bằng cách trốn tránh chính mình.

Biến cố thứ nhất: 5 học sinh và một hội thảo trống trải

Năm 2011, tôi rời AMA (tên mới của Cleverlearn) để thành lập Trường THCS và THPT Việt Anh. Tôi tin rằng nếu làm giáo dục bài bản, học sinh Việt Nam hoàn toàn có thể tiếp cận giáo dục quốc tế với chi phí hợp lý.

Tôi làm mọi thứ “đúng sách”. SEO. SEM. Quảng cáo. Thư mời. Hội thảo. Tôi mời diễn giả giáo dục nổi tiếng nhất thời điểm đó, trả chi phí không rẻ.

Kết quả đến tháng 6/2011: chỉ có 5 học sinh cho 7 khối lớp.

Tôi còn nhớ cảm giác ngồi trong hội thảo, nhìn phụ huynh đến rồi đi. Họ nghe. Gật đầu. Nhưng không đăng ký. Không chuyển đổi. Không tin.

Nguyên lý đầu tiên tôi học được lúc đó là thế này: Thị trường không phản đối bạn, họ chỉ chưa tin bạn đủ để hành động.

Quyết định không quay về vùng an toàn

Tôi có thể dừng lại. Có thể quay về làm thuê. Có thể nói rằng “thị trường chưa sẵn sàng”.

Nhưng tôi chọn một quyết định khác. Tôi thay diễn giả bằng chính mình.

SỰ THAY ĐỔI KHÔNG ĐẾN TỪ ĐIỀU LỚN LAO, NÓ BẮT ĐẦU TỪ KHOẢNH KHẮC BẠN KHÔNG TRỐN NỮA

Không lý thuyết. Không slide đẹp. Tôi kể câu chuyện du học của bản thân. Tôi nói thẳng về những thất bại. Tôi khoét đúng nỗi đau học vẹt, thiếu kỹ năng, và đưa ra cam kết rất cụ thể.

Tôi làm 3 đến 4 hội thảo mỗi tuần. Có buổi chỉ một gia đình tham dự. Tôi vẫn làm đủ nội dung. Ở lại trả lời đến khi họ không còn câu hỏi.

Biến cố thứ hai: đứng trước đám đông và chịu trách nhiệm

Đứng nói trước phụ huynh không giống làm marketing phía sau. Không có chỗ trốn. Không có ai đỡ đạn.

Mỗi lần đứng lên là một lần tôi buộc mình trưởng thành thêm một chút. Tôi học cách dẫn dắt. Học cách chịu trách nhiệm cho lời mình nói. Học cách không đổ lỗi.

Kết quả đến ngày khai giảng năm học 2011–2012: 88 học sinh. Vừa đủ để trường hoạt động. Vẫn lỗ. Nhưng còn cơ hội.

Nguyên lý thứ hai rất rõ ràng: Năng lực không đến từ chuẩn bị hoàn hảo, nó đến từ việc bạn dám bước ra chịu trận.

Khi làm cha mẹ, bạn không còn quyền thoả hiệp với sự cẩu thả

Năm 2015, khi con gái đầu lòng hai tuổi, tôi đi tìm trường cho con khắp Phú Nhuận, Tân Bình, Tân Phú. Tôi không tìm được nơi nào đúng kỳ vọng.

Tôi nhận ra một sự thật khó chịu: giai đoạn vàng 0–6 tuổi đang bị lãng phí. Trẻ được giữ nhiều hơn là được dạy.

Tôi mở một lớp mầm non thử nghiệm ngay trong trường. Hợp thức hoá bằng tên lớp tiếng Anh. Tôi tự nghiên cứu Montessori, Waldorf, Highscope, Reggio Emilia. Cuối cùng chọn Highscope và đào sâu.

Lớp học ban đầu chỉ có con tôi, con đồng nghiệp, vài gia đình quen. Mỗi tháng riêng tiền học của con, tôi chi hơn 100 triệu đồng. Lúc đó chưa giàu. Nhưng tôi hiểu một điều: những gì bạn không sẵn sàng đầu tư, bạn sẽ phải trả giá bằng thế hệ sau.

Trải nghiệm mới phá niềm tin cũ

Khi mô hình từ mầm non đến tiểu học rồi THCS, THPT hoàn thiện, tôi nhìn thấy sự khác biệt rất rõ. Học sinh không chỉ học tốt hơn. Các em sống chững chạc hơn. Tư duy độc lập hơn. Kỹ năng xã hội tốt hơn.

Tôi nhận ra một điều mà doanh nhân nào cũng cần nhớ: trải nghiệm mới là cách duy nhất để phá niềm tin cũ.
Bạn không thể nghĩ khác nếu vẫn sống y như cũ.
Bạn không thể đòi kết quả mới với hành vi cũ.

Dành cho bạn, người đang đọc đến đây

Cho tôi hỏi thẳng một câu: bạn đang né tránh điều gì trong chính doanh nghiệp và cuộc đời mình?

Có thể là bạn né việc đứng ra bán hàng.
Có thể là bạn không dám nói thật với đội ngũ.
Có thể là bạn trì hoãn một quyết định khó.
Có thể là bạn biết mình cần học, nhưng cứ đợi “lúc rảnh”.

Sự thay đổi không cần bạn làm điều lớn. Nó cần bạn làm điều đúng, đều đặn, và không trốn.

Kết: hành động nhỏ nhưng nhất quán

Từ 300 USD đến một hệ thống giáo dục không phải là câu chuyện thần kỳ. Nó là chuỗi những quyết định không quay đầu. Những hành động nhỏ lặp lại mỗi ngày.

Thông điệp trung tâm tôi muốn bạn mang theo là thế này: Bạn chỉ thực sự thay đổi khi bạn dám đứng ra chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình.

Không cần hô hào. Không cần màu mè.
Chỉ cần bắt đầu. Và không bỏ cuộc.

Copyright 2026 by nguyenvanphu.vn - All Rights Reserved   |   đất long thành

Liên hệ qua Zalo
0931000008