Có một điều ít người để ý: những cuộc chuyển hoá sâu sắc nhất thường bắt đầu từ một điểm rất… bình thường. Không hào nhoáng. Không có ánh đèn. Không ai vỗ tay.
Câu chuyện này là về thầy Phạm Thành Long.
Không phải phiên bản mà bạn thấy trên sân khấu, trên livestream hay trong những chương trình huấn luyện đông người.
Mà là con người ở thời điểm rất sớm – khi mọi thứ còn lúng túng, chật chội, và đầy nghi ngờ.
Và chính điều đó chứng minh một sự thật khó chịu nhưng công bằng: ai cũng có thể thay đổi – nếu họ dám quyết định.
Có thời điểm, Phạm Thành Long chỉ là một luật sư trẻ, áo sơ mi đóng thùng chỉnh tề, ngày ngày ngồi bàn giấy, đọc hồ sơ, soạn hợp đồng.
Công việc ổn định. Thu nhập đủ sống. Không thiếu, nhưng cũng chẳng dư.
Cái “buồn cười” ở đây là: thầy hiểu luật rất rõ, nhưng lại không hiểu chính mình muốn sống thế nào.
Giống như nhiều người trí thức khác: an toàn, có vị thế xã hội, nhưng trong lòng thì… mờ mịt.
Không ai gọi đó là thất bại.
Nhưng cũng chẳng ai gọi đó là sống.
Nỗi sợ lớn nhất của thầy khi đó không phải là nghèo.
Mà là đi sai.
Sợ quyết định sai.
Sợ mất những gì đang có.
Sợ người khác đánh giá.
Và nếu bạn là người đi làm trí óc, chủ doanh nghiệp nhỏ, hay người đang “tạm ổn” – bạn sẽ thấy mình trong đó.
Nỗi sợ vô hình này khiến con người ta phòng thủ.
Không dám bước ra.
Không dám thử.
Không dám chịu trách nhiệm hoàn toàn cho cuộc đời mình.
Một ngày nọ, trong một buổi làm việc kéo dài, thầy nhận ra mình mệt mỏi hơn bình thường.
Không phải kiểu mệt vì thiếu ngủ, mà là mệt vì cuộc sống không còn chuyển động.
Cảm giác rất cụ thể:
– Ngồi lâu thấy nặng người.
– Đứng dậy thấy uể oải.
– Đầu thì đầy kiến thức, nhưng thân thì ì ạch.
Khoảnh khắc đó dẫn đến một quyết định tưởng như chẳng liên quan: tập luyện thể chất nghiêm túc.
Và rồi, thầy chọn những thử thách mà không ai “bắt buộc”: đi bộ đường dài, kỷ luật ăn uống, rèn luyện sức bền.
Không phải để khoe.
Mà để trả lời một câu hỏi rất thẳng: “Mình có làm được điều mình đã hứa với chính mình không?”
Nguyên lý rút ra:
Cơ thể không nghe lời nói. Cơ thể nghe hành động lặp lại.
Sự thay đổi không đến từ phép màu.
Nó đến từ quyết định.
Ở điểm này, rất nhiều người sẽ dừng lại.
Tập luyện xong. Khỏe hơn. Rồi… quay lại guồng cũ.
Nhưng thầy không quay lại.
Thầy bắt đầu đặt câu hỏi sâu hơn:
Nếu cơ thể có thể thay đổi bằng kỷ luật, thì tư duy và cuộc đời có thể không?
Và thay vì tiếp tục chỉ là một luật sư giỏi, thầy chọn bước sang vai trò khó hơn: đối diện với con người.
Có một giai đoạn, thầy bước lên sân khấu huấn luyện, đứng trước hàng trăm người.
Không phải với tư cách “diễn giả nổi tiếng”, mà là một người đang học cách truyền đạt.
Tay ướt mồ hôi.
Giọng chưa chắc.
Có lúc nói xong, nhìn xuống thấy vài ánh mắt… nghi ngờ.
Nhưng thầy không bỏ chạy.
Giống như cầm vô lăng lái xe lần đầu trên đường dài:
– Run.
– Nhưng vẫn đi.
– Và điều chỉnh từng chút một.
Nguyên lý thứ hai:
Năng lực không đến trước hành động. Năng lực được sinh ra sau hành động.
Sự thay đổi không đến từ phép màu.
Nó đến từ quyết định – và việc ở lại đủ lâu để trưởng thành trong quyết định đó.
Qua từng chương trình, từng lần huấn luyện, từng va chạm với con người thật – một điều trở nên rõ ràng:
Con người không thiếu kiến thức.
Họ thiếu trải nghiệm mới đủ mạnh để phá niềm tin cũ.
Bạn không tin mình kỷ luật?
Hãy sống kỷ luật 30 ngày.
Bạn không tin mình lãnh đạo được?
Hãy chịu trách nhiệm cho một nhóm nhỏ.
Niềm tin không thay đổi bằng suy nghĩ.
Niềm tin thay đổi bằng bằng chứng sống.
Cho phép tôi hỏi bạn một câu, rất thẳng:
Bạn đang chờ điều gì xảy ra để mình bắt đầu sống nghiêm túc hơn với cuộc đời mình?
Nếu bạn đang ở một trong những tình huống sau, câu chuyện này là cho bạn:
Sự thay đổi không đến từ phép màu.
Nó đến từ quyết định – dù quyết định đó ban đầu rất nhỏ.
Điều đáng nói nhất ở Phạm Thành Long không phải là thầy đã đi xa đến đâu.
Mà là thầy không quay đầu khi chưa đi hết con đường mình chọn.
Không có màn lột xác trong một đêm.
Chỉ có những ngày rất bình thường, được sống với kỷ luật.
Và đó là điều bất kỳ ai cũng có thể học được.
Hành động nhỏ.
Lặp lại đủ lâu.
Cuộc đời sẽ đổi hướng.
Không cần phép màu.
Chỉ cần một quyết định – và đủ can đảm để sống đến cùng với nó.
Có những người thầy không dạy bạn cách sống dễ hơn – họ dạy bạn sống thật hơn
Tôi tên là Nguyễn Văn Phú.
Tôi viết bài này không phải với tư cách học trò xuất sắc, cũng không phải người thành công rực rỡ.
Tôi viết với tư cách một người bình thường, từng loay hoay rất lâu, và đã đổi hướng nhờ gặp đúng một người thầy.
Thầy tôi là Phạm Thành Long.
Quý khách điền thông tin bên dưới chúng tôi sẽ liên hệ trong thời gian sớm nhất