Một buổi tối tại căn hộ ở Hà Nội, sau một ngày dài họp hành và xử lý công việc, Kỳ Anh ngồi vào bàn ăn cùng gia đình. Mọi thứ đủ đầy. Món ăn nóng. Nhưng đầu óc cô vẫn ở đâu đó trong những con số và kế hoạch ngày mai. Cuộc trò chuyện trôi qua nhạt. Cô có mặt, nhưng không thật sự hiện diện.
Cảm giác lúc đó không kịch tính. Nó chỉ hơi ngượng. Hơi bất tiện. Nhưng đủ để khiến người ta thấy mình đang đánh rơi điều gì đó.
Khoảnh khắc ấy dẫn đến một nguyên lý mà Kỳ Anh sau này luôn nhắc lại trong đào tạo: Bạn không mất kết nối vì thiếu thời gian. Bạn mất kết nối vì không chủ động sắp xếp lại ưu tiên.
Nhiều người nhận ra vấn đề rồi quay lại với lý do cũ. Kỳ Anh thì không.
Cô không chọn bỏ sự nghiệp. Cũng không chọn tiếp tục đánh đổi. Cô chọn một hướng khó hơn: thay đổi cách sống trong cùng một hoàn cảnh.
Quyết định đó không hoành tráng. Nó bắt đầu từ việc tổ chức lại thời gian, tối ưu công việc, và đặc biệt là thay đổi cách nhìn về những việc tưởng như rất nhỏ, như bữa ăn gia đình. Với cô, đó không còn là việc phải làm cho xong, mà là không gian để kết nối lại.
Sự thay đổi thật sự luôn bắt đầu từ quyết định. Không phải quyết định “khi nào rảnh”. Mà là quyết định ngay bây giờ.
Trong kinh doanh, Kỳ Anh quen với việc đứng lớp, gọi sales, huấn luyện đội nhóm, tổ chức chương trình đào tạo cho hàng chục nghìn người. Nhưng trong đời sống cá nhân, cô nhận ra mình từng để mọi thứ trôi theo quán tính.
Có một giai đoạn, cô ví mình như người ngồi ghế phụ trong chính cuộc sống của mình. Công việc lái. Lịch trình lái. Áp lực lái.
Cho đến khi cô chủ động “cầm vô lăng” trở lại. Cô tìm giải pháp để việc nấu ăn trở nên chủ động hơn, tiết kiệm thời gian hơn nhưng vẫn đảm bảo chất lượng. Không phải để khoe một lối sống lý tưởng, mà để chứng minh rằng người bận rộn vẫn có thể sống tử tế với gia đình nếu họ chịu thay đổi cách làm.
Nguyên lý rút ra từ biến cố này rất rõ ràng: Bạn không thiếu khả năng. Bạn thiếu một trải nghiệm mới để phá vỡ niềm tin cũ.
Có một điều Kỳ Anh luôn nhấn mạnh với học viên: năng lực không đến trước. Nó đến sau hành động. Cô không đợi mình trở thành một người “giỏi cân bằng” rồi mới bắt đầu. Cô bắt đầu trong trạng thái lúng túng, thử nghiệm, điều chỉnh từng chút một. Chính trải nghiệm mới đã dần thay thế những niềm tin cũ rằng, muốn thành công thì phải hy sinh tất cả. Sự thay đổi không xảy ra trong một ngày. Nhưng nó xảy ra chắc chắn, khi hành động đủ nhỏ và đủ nhất quán. Đây là chân lý thứ hai của câu chuyện này: Trải nghiệm mới luôn mạnh hơn động lực cũ.
Nếu bạn nhìn thẳng vào cuộc sống của mình hôm nay, điều gì đang bị bạn trì hoãn nhân danh hai chữ “bận rộn”?
Có thể là bữa cơm gia đình chỉ để cho có.
Có thể là sức khỏe bị đẩy xuống sau cùng.
Có thể là một mô hình kinh doanh chưa đủ bền nhưng bạn ngại thay đổi.
Có thể là mối quan hệ với người thân đang nguội dần mà bạn giả vờ không thấy.
Bạn đang chờ điều gì để bắt đầu khác đi?
Câu hỏi này không nhằm làm bạn khó chịu. Nó chỉ để soi gương.
Câu chuyện của Tạ Kỳ Anh không phải câu chuyện về thành tích. Nó là câu chuyện về lựa chọn. Lựa chọn không đánh đổi những giá trị cốt lõi. Lựa chọn hành động trước khi mọi thứ hoàn hảo. Lựa chọn thay đổi từ những điều rất nhỏ nhưng làm mỗi ngày. Thông điệp trung tâm quay trở lại, dưới một hình thức khác: Cuộc sống không đổi khi bạn hiểu ra. Nó đổi khi bạn làm khác đi. Không cần một cú nhảy lớn. Chỉ cần một bước nhỏ, đủ vững, và được lặp lại. Và đó là cách những người thật sự trưởng thành thay đổi cuộc đời mình.
Quý khách điền thông tin bên dưới chúng tôi sẽ liên hệ trong thời gian sớm nhất