Xuất phát điểm không quyết định đích đến
Gia đình anh không khá giả. Tuổi thơ gắn với những điều rất nhỏ, đủ để hiểu rằng không ai nợ mình điều gì. Chính hoàn cảnh đó buộc anh phải trưởng thành sớm. Không ai chống lưng. Không ai bảo đảm. Và cũng không có con đường sẵn. Nhưng chính sự trống trải ấy lại tạo ra một nền móng âm thầm. Khi không có điểm tựa, con người ta buộc phải học cách tự làm điểm tựa cho chính mình.
Anh không mơ những giấc mơ lớn lao. Anh chỉ muốn tự chủ. Tự lo được cho mình. Không phải ngửa tay. Không phải xin ai cơ hội. Điều rất nhiều người xem là nhỏ bé ấy lại chính là hạt giống của sự thay đổi.
Ai cũng có thể bắt đầu từ những điều rất bình thường. Và chính sự bình thường đó mới là bằng chứng rõ nhất rằng thay đổi không dành riêng cho số ít.
Thứ giữ chân anh lâu nhất không phải là thiếu tiền. Mà là nỗi sợ vô hình. Sợ làm sai. Sợ mất thêm lần nữa. Sợ mình không đủ giỏi. Sợ nếu bước tiếp mà ngã thì sẽ không còn gì để bám vào.
Nỗi sợ này rất quen thuộc với nhiều doanh nhân. Đặc biệt là những người đã từng trả giá. Khi đã từng thất bại, người ta không còn sợ nghèo, mà sợ cảm giác bất lực. Sợ phải nhìn gia đình bằng ánh mắt áy náy. Sợ phải tự thú nhận rằng mình đã chọn sai.
Chính nỗi sợ đó khiến nhiều người chọn đứng yên trong một vùng an toàn chật hẹp, gọi nó là ổn định, trong khi bên trong thì ngày một tù túng.
Có một buổi chiều, trong một căn phòng thuê nóng và chật Phan Duy Thiệp ngồi trước đống hàng tồn. Điện thoại im lặng. Không đơn hàng. Không ai gọi. Cảm giác ngượng ngùng đến mức anh không dám ra ngoài ăn tối vì sợ gặp người quen hỏi han.
Khoảnh khắc đó rất thật. Không bi kịch. Chỉ là sự trống rỗng. Và chính lúc đó, anh nhận ra một điều.
Khi bạn né tránh trách nhiệm, bạn đang trao quyền quyết định cuộc đời mình cho hoàn cảnh. Đó là nguyên lý đầu tiên. Không chịu trách nhiệm, thì không có quyền đòi hỏi kết quả.
Anh quyết định đi tiếp. Không phải với sự tự tin lớn hơn, mà với sự rõ ràng hơn. Rõ rằng nếu có thất bại nữa, anh sẽ là người gánh.
Thay đổi bắt đầu từ khoảnh khắc con người ta chọn quyết định thay vì chờ đợi.
Có lần ạnh phải trực tiếp đứng ra thương lượng với đối tác khi chưa có kinh nghiệm. Cuộc nói chuyện diễn ra trong một quán cà phê ồn ào. Tay anh ướt mồ hôi. Giọng nói không chắc. Có lúc muốn bỏ cuộc giữa chừng.
Nhưng anh không rút lui. Anh nói hết. Anh sai ở đâu, anh sửa ở đó. Cuộc thương lượng không hoàn hảo, nhưng đủ để anh hiểu thêm một điều.
Năng lực không đến trước hành động. Nó đến sau khi bạn dám làm. Đó là nguyên lý thứ hai. Không hành động, bạn chỉ có giả định. Hành động rồi, bạn mới có trải nghiệm.
Qua từng lần như vậy Duy Thiệp nhận ra rằng những niềm tin giới hạn trước đây phần lớn không đúng. Anh từng nghĩ mình không hợp kinh doanh. Không giỏi giao tiếp. Không đủ bản lĩnh. Nhưng mỗi trải nghiệm mới lại bào mòn những niềm tin cũ đó.
Thay đổi bền vững không đến từ việc đọc thêm hay nghe thêm. Nó đến từ việc làm khác đi, đủ lâu để não bộ buộc phải cập nhật lại cách nhìn về chính mình.
Khi bạn dám chịu trách nhiệm cho từng quyết định nhỏ, bạn đang âm thầm xây lại bản lĩnh.
Nếu bạn đang là một doanh nhân, hãy tự hỏi mình một câu rất thẳng. Thứ bạn đang tránh né hôm nay là điều gì.
Có thể là một cuộc gọi bán hàng mà bạn trì hoãn. Có thể là việc đứng ra chịu trách nhiệm khi đội nhóm sai. Có thể là quyết định rời bỏ một mô hình đã an toàn nhưng không còn phù hợp. Hoặc có thể là việc nhìn thẳng vào con số tài chính mà bạn luôn né tránh.
Bạn không thiếu kiến thức. Bạn chỉ thiếu một quyết định rõ ràng.
Thay đổi không cần những hành động lớn. Nó cần những hành động nhỏ nhưng nhất quán. Mỗi ngày một chút. Mỗi quyết định rõ hơn hôm qua.
Cuộc đời không thay đổi khi bạn hiểu thêm. Nó thay đổi khi bạn dám đứng thẳng và nhận lấy phần của mình. Và đó là lúc bạn thực sự bắt đầu.
Quý khách điền thông tin bên dưới chúng tôi sẽ liên hệ trong thời gian sớm nhất