Nha Trang, một sáng tháng 3 năm 2026.
Khi những tia nắng đầu tiên chưa kịp ló rạng trên mặt biển, tiếng sóng vỗ rì rào hòa cùng tiếng bước chân của hàng ngàn con người đang hừng hực khí thế. Tôi – Nguyễn Văn Phú – đứng đó, giữa dòng người rực rỡ sắc áo đỏ của Eagle Camp, cảm nhận rõ nhịp đập nơi lồng ngực mình. Hôm nay không chỉ là một cuộc đua, hôm nay là cột mốc 42.195km đầy thử thách tại Giải vô địch quốc gia Marathon và cự ly dài báo Tiền Phong lần thứ 67.
Và bên cạnh tôi, như mọi khi, vẫn là đôi bàn tay nhỏ nhắn nhưng đầy nghị lực của vợ tôi.
Nhiều người hỏi tôi: "Tại sao lại chọn cự ly Full Marathon (42km) – một quãng đường đủ để làm nản lòng cả những người khỏe mạnh nhất?". Câu trả lời của tôi rất đơn giản: Tôi muốn thử thách giới hạn của chính mình, và quan trọng hơn, tôi muốn cùng người phụ nữ đời mình viết nên một kỷ niệm không thể quên.
Hành trình Nguyễn Văn Phú chạy bộ không bắt đầu từ vạch xuất phát hôm nay. Nó bắt đầu từ những buổi sáng sớm tinh mơ khi phố xá còn ngái ngủ, từ những giọt mồ hôi rơi trên đường tập suốt nhiều tháng qua. Có những ngày đôi chân mỏi nhừ, có những lúc ý chí lung lay vì cơn buồn ngủ kéo lại, nhưng chỉ cần nhìn sang thấy vợ mình cũng đang nỗ lực, tôi lại có thêm động lực để xỏ giày vào.
Việc chuẩn bị cho kinh nghiệm chạy marathon 42km không chỉ là rèn luyện sức bền thể chất. Đó là sự chuẩn bị về tâm lý, là cách chúng tôi cùng nhau lên kế hoạch dinh dưỡng, cùng nhắc nhau đi ngủ sớm và cùng chia sẻ những mục tiêu nhỏ nhất. Chạy bộ cùng vợ đã biến một môn thể thao có vẻ đơn điệu thành một sợi dây liên kết vô hình nhưng bền chặt, giúp chúng tôi thấu hiểu và nhường nhịn nhau hơn trong cuộc sống thường nhật.
Giải Tiền Phong Marathon luôn có một sức hút kỳ lạ. Đây là giải đấu lâu đời và danh giá nhất Việt Nam, nơi tụ hội của những vận động viên xuất sắc nhất. Bước vào đường chạy năm 2026 tại Nha Trang, cảm xúc trong tôi thực sự bùng nổ.
10km đầu tiên trôi qua trong sự hưng phấn. Cung đường ven biển Nha Trang hiện ra đẹp như một bức tranh vẽ. Gió biển thổi nhẹ, tiếng cổ vũ của người dân địa phương hai bên đường khiến bước chân chúng tôi như nhẹ nhàng hơn. Tôi và vợ vẫn duy trì một nhịp độ ổn định, không quá vội vã, tận hưởng từng khoảnh khắc được đồng hành bên nhau.
Tuy nhiên, Marathon chỉ thực sự bắt đầu sau km thứ 21. Khi mặt trời bắt đầu lên cao, cái nắng miền Trung bắt đầu phả hơi nóng xuống mặt đường nhựa. Đây là lúc sức mạnh tinh thần lên ngôi.
Trong giới chạy bộ, người ta thường nhắc đến "bức tường" ở km thứ 30 – thời điểm mà cơ thể dường như muốn đình công, mỗi bước chạy đều trở nên nặng nề như đeo chì. Tôi cũng không ngoại lệ. Đôi chân bắt đầu biểu tình, hơi thở dồn dập hơn.
Lúc ấy, tôi nhìn sang vợ. Cô ấy cũng đang mệt, những giọt mồ hôi lăn dài trên má, nhưng ánh mắt vẫn đầy kiên định. Chúng tôi không nói với nhau nhiều, chỉ cần một cái nắm tay siết chặt, một lời động viên ngắn ngủi: "Cố lên anh, mình sắp về nhà rồi!" là đủ để xua tan mọi mệt mỏi.
Chạy bộ cùng vợ dạy tôi rằng, trong cuộc đời này, không quan trọng bạn đi nhanh hay chậm, quan trọng là bạn đi cùng ai. Khi có một người bạn đời thấu cảm, sẵn sàng chia sẻ từng bước chạy, mọi thử thách dẫu lớn đến đâu cũng trở nên bé nhỏ. Chúng tôi cùng nhau vượt qua những đoạn dốc gắt, cùng nhau chia nhau từng ngụm nước, từng miếng gel năng lượng như cách chúng tôi cùng nhau vượt qua những thăng trầm trong kinh doanh và cuộc sống.
Km thứ 40, rồi 41... Tiếng nhạc và tiếng loa thông báo từ vạch đích đã vang lên rõ rệt. Cảm xúc lúc đó thật khó tả – một sự pha trộn giữa kiệt sức và hạnh phúc vỡ òa.
Chúng tôi nắm chặt tay nhau, cùng bước vào thảm xanh của đích đến Tiền Phong Marathon 2026. Khoảnh khắc vượt qua vạch đích, nhìn vào đồng hồ Garmin và thấy con số 42.195km hoàn thành, tôi biết mình đã chiến thắng – không phải chiến thắng ai khác, mà là chiến thắng chính sự lười biếng và giới hạn của bản thân mình.
Tấm huy chương trên cổ không chỉ đại diện cho một giải chạy. Nó là minh chứng cho sự kiên trì, là kết quả của những ngày tháng luyện tập bền bỉ và là biểu tượng của tình yêu thương, sự đồng lòng của hai vợ chồng. Đứng dưới cổng chào rực rỡ của giải đấu lần thứ 67, tôi thầm cảm ơn Nha Trang, cảm ơn giải Tiền Phong đã cho tôi một trải nghiệm tuyệt vời đến thế.
Sau cuộc đua này, nhiều người hỏi tôi về kinh nghiệm chạy marathon 42km. Với tôi, kinh nghiệm lớn nhất không nằm ở kỹ thuật đáp chân hay nhịp thở, mà nằm ở Ý Chí.
Chạy bộ giống như một bản sao thu nhỏ của cuộc đời. Có những lúc khởi đầu đầy hào hứng, có những đoạn đường bằng phẳng dễ đi, nhưng cũng không thiếu những khúc quanh gập ghềnh và những giai đoạn kiệt sức muốn bỏ cuộc. Cách chúng ta đối diện với nỗi đau trên đường chạy chính là cách chúng ta đối diện với khó khăn trong cuộc sống.
Bên cạnh đó, việc cùng nhau vận động là một cách tuyệt vời để "giữ lửa" hạnh phúc gia đình. Thay vì những buổi tối ngồi ôm điện thoại, chúng tôi có những giờ phút cùng nhau đổ mồ hôi, cùng nhau hít thở bầu không khí trong lành và cùng nhau chinh phục những mục tiêu chung. Đó chính là sự thấu cảm thực sự mà bất kỳ cặp đôi nào cũng nên thử một lần.
Hy vọng câu chuyện của Nguyễn Văn Phú và hành trình tại Tiền Phong Marathon 2026 sẽ là một nguồn cảm hứng nhỏ, tiếp thêm động lực cho bạn để bắt đầu hành trình thay đổi bản thân. Đừng sợ quãng đường dài, hãy cứ bước đi, vì mỗi bước chân đều đưa bạn đến gần hơn với phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình.
Hẹn gặp lại các bạn trên những cung đường chạy tiếp theo!
Quý khách điền thông tin bên dưới chúng tôi sẽ liên hệ trong thời gian sớm nhất