Vết thương quá khứ của anh đến từ chính nỗi sợ rất phổ biến của người làm nghề: sợ sai, sợ bị chê, sợ thất bại rồi phải trả giá bằng danh dự và tiền bạc. Một cú vấp sớm khiến anh trở nên phòng thủ, thận trọng, luôn tự hỏi liệu mình có đang đi đúng không. Giá trị cốt lõi níu anh lại là trách nhiệm với gia đình, với nghề, và với chính cái tên mình ký dưới mỗi công trình.
Thông điệp trung tâm của câu chuyện này rất giản dị: con người chỉ thực sự thay đổi khi dám hành động theo giá trị dài hạn, ngay cả khi điều đó không được tung hô. Tôi sẽ quay lại thông điệp này nhiều lần, bởi nó không chỉ là câu chuyện của Trần Hùng. Nó là câu chuyện của rất nhiều doanh nhân đang đọc những dòng này.
Nỗi sợ vô hình mà nhiều doanh nhân mang theo
Nỗi sợ lớn nhất không phải là thất bại. Nỗi sợ lớn nhất là đi sai đường nhưng không đủ dũng khí để quay đầu, hoặc tệ hơn, biết rõ con đường đúng nhưng không dám bước vì nó quá dài. Trần Hùng từng như vậy. Anh nhìn thấy nhiều người làm nhanh hơn, kiếm tiền sớm hơn, nói hay hơn. Còn anh thì chậm. Rất chậm. Chậm trong xây nền tảng, chậm trong mở rộng, chậm trong việc cho mình quyền xuất hiện.
Nỗi sợ đó quen thuộc với giới doanh nhân. Sợ mình không đủ giỏi để chơi cuộc chơi lớn. Sợ nếu thay đổi thì sẽ mất đi chút an toàn đang có. Sợ bị đánh giá khi chọn con đường khác số đông. Và thế là nhiều người chọn đứng yên, gọi đó là ổn định.
Biến cố thứ nhất: một quyết định rời vùng an toàn
Năm 2004, Trần Hùng đang làm việc trong một tập đoàn nhà nước. Công việc ổn định. Lương đều. Con đường phía trước đã được vẽ sẵn. Một buổi chiều rất bình thường, trong căn phòng làm việc quen thuộc, anh nhận ra nếu tiếp tục như vậy, mình sẽ an toàn nhưng không bao giờ đi đến tận cùng của nghề. Cảm giác ngượng ngập khi nói với gia đình rằng mình sẽ rời biên chế vẫn còn nguyên. Không ai chắc chắn cho anh điều gì phía trước.
Anh chọn rời đi. Không vốn lớn. Không truyền thông. Chỉ có tay nghề, kỷ luật và một niềm tin khá “cứng đầu”: nội thất cao cấp cho người Việt phải được làm tử tế, chuẩn mực, không thỏa hiệp. Nguyên lý đầu tiên hình thành từ đó: sự nghiệp bền vững luôn bắt đầu bằng việc dám trả giá cho lựa chọn của mình.
Quyết định đi tiếp thay vì quay lại
Rất nhiều người rời vùng an toàn rồi quay lại khi gặp khó. Trần Hùng thì không. Anh chọn đi tiếp. Đi chậm. Làm ít dự án nhưng làm đến nơi đến chốn. Không chạy theo số lượng. Không đánh đổi chất lượng để có dòng tiền nhanh. Quyết định đó không khiến anh nổi tiếng sớm, nhưng nó đặt nền cho một thương hiệu có thể đứng vững sau hơn hai thập kỷ.
Biến cố thứ hai: kỷ luật ngoài nghề và ẩn dụ vô lăng
Nhiều năm sau, khi công việc đã ổn định hơn, Trần Hùng bắt đầu chạy bộ. Ban đầu chỉ vài cây số. Rồi marathon. Rồi Ironman. Không ai bắt anh phải làm vậy. Nhưng trong những buổi sáng tối trời, khi cầm vô lăng chạy giữa đường dài, anh hiểu rất rõ một điều: cơ thể chỉ nghe lệnh khi kỷ luật đủ lớn. Không có động lực nào kéo bạn đi hết 42km. Chỉ có thói quen.
Thể thao cho anh một nguyên lý thứ hai: năng lực không đến trước, nó đến sau khi bạn lặp lại hành động đúng đủ lâu. Nguyên lý này sau đó được anh mang nguyên vẹn về doanh nghiệp, về cách xây đội ngũ, về cách quản trị dự án.
Khi trải nghiệm mới phá vỡ niềm tin cũ
Trần Hùng không trở nên giỏi hơn chỉ vì anh nghĩ khác. Anh giỏi hơn vì anh làm khác. Mỗi trải nghiệm mới, từ một công trình khó, một khách hàng khó tính, đến một cuộc đua thể lực, đều phá vỡ những niềm tin cũ rằng mình “không hợp”, “không đủ”, “không nên mạo hiểm”. Thay đổi không phải là cảm xúc. Thay đổi là kết quả của chuỗi hành động nhỏ nhưng nhất quán.
Đây là lúc tôi muốn nhắc lại thông điệp trung tâm theo một cách khác: bạn không cần trở thành người khác để thay đổi, bạn chỉ cần sống đúng hơn với giá trị mình đã chọn.
Dành cho bạn, người đang đọc đến đây
Nếu hôm nay bạn nhìn lại hành trình của mình, câu hỏi soi gương thẳng nhất là gì? Bạn đang trì hoãn thay đổi vì thiếu năng lực, hay vì sợ phải từ bỏ sự quen thuộc? Có thể đó là việc bạn biết mình cần chuẩn hóa lại doanh nghiệp nhưng cứ để đó. Có thể là việc bạn muốn chăm sóc sức khỏe nhưng luôn bận. Có thể là việc bạn thấy đội ngũ chưa ổn nhưng ngại va chạm. Hoặc đơn giản là bạn biết mình cần học thêm, nhưng chưa bao giờ bắt đầu nghiêm túc.
Bạn thấy mình ở đâu trong bốn tình huống đó?
Trần Hùng không phải hình mẫu để sao chép. Anh là một minh chứng rằng thay đổi thật sự không đến từ khoảnh khắc bùng nổ, mà từ việc bạn chọn kỷ luật với những điều nhỏ mỗi ngày. Làm nghề cho đúng. Sống cho thẳng. Đi đường dài.
Và nếu có một điều tôi muốn bạn mang theo sau bài viết này thì đó là: hành động nhỏ, làm đều, trong im lặng, sẽ đưa bạn đi xa hơn mọi lời hứa lớn. Bạn chọn bắt đầu từ đâu, ngay hôm nay?
Quý khách điền thông tin bên dưới chúng tôi sẽ liên hệ trong thời gian sớm nhất