
Tuyên không sinh ra trong điều kiện thuận lợi. Tuổi thơ của anh gắn với miền Trung khắc nghiệt, nơi gió Lào và mưa bão dạy con người ta quen với thiếu thốn từ rất sớm. Đèn dầu, vách đất, những đêm lạnh cắt da. Không có bệ phóng. Không có mối quan hệ. Chỉ có một gia đình để thương và một ý nghĩ âm ỉ:

Bắt đầu như rất nhiều người khác. Một công việc ổn định. Một lịch trình đều đặn. Một cuộc sống nhìn qua thì “ổn”. Nhưng bên trong, luôn có những khoảng lặng mà chỉ người trong cuộc mới hiểu. Những khoảnh khắc tự hỏi: Liệu mình có thể sống khác đi không? Và chính từ điểm xuất phát rất đời thường đó,
Tuấn bước vào nghề bất động sản không phải bằng những thương vụ hoành tráng, mà bằng những ngày lóng ngóng đi xem nhà, ghi chép số liệu còn sai, nghe khách hỏi mà tim đập nhanh vì sợ trả lời thiếu. Có những lúc rất buồn cười, kiểu đứng trong một căn nhà cho thuê, khách hỏi “nhà này mỗi tháng còn dư

Chính xuất phát điểm đời thường ấy là minh chứng rõ ràng nhất cho một điều: ai cũng có thể thay đổi, nếu họ đủ trung thực để nhìn lại cách mình đang sống. Muốn đi xa mà không gãy, con người phải xây được nội lực trước khi mở rộng tham vọng. Thông điệp này theo Trang suốt nhiều năm, dù ban đầu chính
Câu chuyện của Hoàn không phải để chứng minh anh đặc biệt. Ngược lại, nó cho thấy một điều rất đời: ai cũng có thể thay đổi, nếu đủ tỉnh táo để nhìn lại cách mình đã đi. Thông điệp đó lặp đi lặp lại trong hành trình của anh, theo những cách khác nhau. Thay đổi không bắt đầu từ việc làm nhiều hơn, mà

Nguyễn Mạnh Dương xuất phát điểm rất đời thường, thậm chí có phần lúng túng: một người đàn ông trở về Việt Nam với 300 USD trong túi, một chiếc vali nhỏ, không người đón, không kế hoạch rõ ràng. Vết thương quá khứ của anh là cảm giác thất bại âm thầm: học nhiều, bằng cấp có, nhưng không tạo ra được
Quý khách điền thông tin bên dưới chúng tôi sẽ liên hệ trong thời gian sớm nhất